Language:
                  

Hana_Kul: Em đã khóa cửa và đóng băng trái tim

Em đã khóa cửa và đóng băng trái tim

27 /8/ 2012 | 03:58pm

Khi bận rộn, người ta dễ quên, phải không anh?
10 phút, 20 phút, 30 phút... Một tiếng
60 phút, 80 phút, 90 phút... Hai tiếng

... Mới đó mà đã ba tiếng đồng hồ trôi qua kể từ khi em nhận được tin nhắn hồi âm của anh, hứa là "lát nói chuyện". Một lát, đối với anh thật nhẹ nhàng, thật dễ dàng như tiếng gió khẽ lướt qua. Chắc nó cũng chẳng đọng lại là lâu gì trong tâm trí, phải không anh?
Những giận hờn, trách móc bắt đầu từ sự lỗi nhịp của con tim.
Với em thì khác. Chỉ một tin nhắn của anh đã khiến em mòn mỏi nhìn đồng hồ, mỏi mòn đếm thời gian, và chờ đợi. Hi vọng cứ tắt dần khi ánh chiều dần buông phía cuối chân trời. Vậy là hết, ngày hôm đó đã trôi qua rồi anh. Buổi hẹn đi chơi của hai ta cũng đã không thành hiện thực.
Em nên làm gì? Nên giận, nên hờn hay phải dối lòng tự nhủ rằng anh đang có việc bận, rằng anh không hề lừa dối em? Em không biết ngày hôm đó anh đã đi đâu, đã gặp ai và đã làm gì mà cho đến hôm nay em cũng chưa tìm ra được lời giải đáp. Chỉ thấy tim mình khẽ nhói đau.
Giờ em hiểu cảm giác của những cô gái trót trao trọn trái tim yêu cho những chàng trai hời hợt, hững hờ, yêu thương vu vơ.
Không trách anh, chỉ trách mình sao quá dại khờ, ngốc nghếch để yêu anh. Thật lòng, em không cần gì nhiều ngoài một lời giải thích chân thành từ trái tim anh.
Trái tim em vẫn đang rỉ máu, đôi chân em vẫn đang run rẩy những bước trên đoạn đường đời.
Em sẽ không trách em nữa, sẽ cố gắng không trách anh nữa. Em cũng không trách mình vì đã trót dại yêu anh, em sẽ bước ra khỏi cuộc đời anh mãi mãi. Dẫu biết rằng trái tim em không là sắt đá, trái tim em cũng chẳng phải cỏ cây. Nhưng trái tim này không thể mãi chứa đựng những tổn thương trong tình cảm. Vì bởi tâm hồn người con gái rất nhạy cảm, mong manh và dễ bị tổn thương lắm anh.
Tập tự mình băng bó vết thương lòng. Dẫu biết, vết thương đó có lành vẫn còn để lại một vết sẹo.
Trái tim ơi bắt đầu từ ngày hôm nay chị sẽ đóng băng e lại nhé....