Language:
                  

thequan1208: ĐƯỜNG VỀ NHÀ

ĐƯỜNG VỀ NHÀ

18 /7/ 2017 | 02:21pm

Mười tám tuổi, tôi khoác ba lô, giã từ mẹ về thành phố học đại học. Sau tất cả những dặn dò chi li cẩn thận, lúc tiễn tôi ra bến xe mẹ bỗng dưng bảo tôi: "Đường về nhà là con đuờng xa nhất, con giai ạ! Mai sau con có đi khắp chân trời góc biển thì cũng chẳng có con đường nào xa hơn đường về nhà mình đâu."


Tôi cười và không hiểu tại sao mẹ lại nói như thế với tôi. Trong lòng tôi chẳng bao giờ tin, đường về nhà lại là đường xa nhất. Từ Hà Nội về nhà tôi chưa đến 80 km. Và thầm trách mẹ sai rồi!
Những năm đầu tôi năng về nhà thăm  mẹ người thân, và cũng để ngấm ngầm nói về mẹ, đường về nhà là đường gần nhất đấy.
Nhưng những lần về đó cứ thưa dần, thưa dần và mỗi lần về như một điều may mắn tốt đẹp và hạnh phúc của đời một con người.
Ở cái vùng quê ấy, nuôi một đứa con ăn học trên Hà Nội là một điều rất khó khăn, tôi  bắt đầu lăn xả vào đời, từ đi phụ vữa, đi xây hay đi làm tạp vụ cho đến nhân viên giao hàng với mong muốn có thêm thu nhập trang trải cuộc sống thường ngày. Và những ngày dài cứ thế trôi đi, tôi bị cuốn vào vòng xoay của chốn phồn hoa mà quên dần con đường về nhà. Và con đường về nhà nó cứ thưa dần… thưa dần…… 
Bây giờ đây, khi mà tôi đã đi qua 1/4 đời người, tôi đã đi tới nhiều nơi, nhiều địa danh, dấu chân phiêu lãng in mòn khắp nơi, tôi mới chợt nhận ra rằng, đường về nhà là con đường xa nhất. Và mẹ hoàn toàn có lý!
Khi ấy tôi mới giật mình nhớ lại và suy nghĩ. Quê hương tôi bao người trùng trùng lớp lớp đã ra đi mà có thấy ai trở lại bao giờ. Không phải bởi quê hương tôi nghèo khó hay đời sống tinh thần từ túng như bao làng quê khác. Họ chỉ quay đầu khi mắt nhắm tay buông, thân xác hòa tan trong lòng đất mẹ.
Có hàng trăm ngàn vạn lý do chính đáng và không chính đáng để bước chân người ra đi không thể quay trở về được nữa, dù trong trái tim vẫn đau đáu một hình bóng quê nhà. Dù đường về quê chỉ là những con số toán học chẳng có nghĩa lý gì! Bởi đường về nhà là con đường xa nhất trong những chuỗi hành trình vô tận miên man của một đời người ngắn ngủi mà lắm gian nan!