Language:

Blog của lylytrang

Cái giá của những lựa chọn...!

"Bạn kể với mình, hôm nhận được tin bị sếp sa thải, bạn vẫn đi làm về đúng giờ, tươi cười. Cả tháng sau vẫn đóng bộ đi ra đường đúng 7 rưỡi sáng, giả vờ là đi làm, dù chỉ là lang thang suốt ngày chỗ này chỗ kia. Bạn sợ đột ngột báo tin thất nghiệp cho vợ con, phá vỡ nhịp sống trong nhà. Mọi chuyện từ từ rồi tính sau... Người bạn khác kể, vô tình mắc nợ ba chục triệu vì một cú buôn mỹ phẩm online, đành cắn răng giấu chồng, mỗi ngày bỏ thêm một tiếng làm buổi trưa và một tiếng buổi đêm để dịch tài liệu kiếm tiền trả nợ riêng. Độ hơn nửa năm mới trả xong món nợ vì nhẹ dạ kia! Có người quen kể vô tình phát hiện chồng đi vào nhà nghỉ với gái công sở, đau đớn tự vấn cả nửa ngày còn lại, nhưng 5h chiều về đón con, mặt mẹ vẫn phải tươi tỉnh vui vẻ. Cuộc đời rồi sẽ phải khác đi sau những nỗi đau! Nhưng trước lúc nghĩ ra mình sẽ quyết định rẽ theo hướng gì, vẫn cứ phải duy trì cuộc sống ở mức an toàn bình thường nhất! Có gia đình vợ chồng cãi nhau, mẹ chồng lăn ra ăn vạ, em chồng xỉa xói, chồng cầm túi xách và quần áo vợ lẳng ra khỏi cổng. Vợ lặng lẽ ra ôm đồ vào. Đúng, vợ sẽ đi khỏi cuộc hôn nhân này. Nhưng không phải theo cách bị chủ đá đít của một con chó. Sẽ đàng hoàng đi như một con người, mang đi tất cả những gì thuộc về mình. Còn đêm nay, đây là nhà tôi, đây là giường của tôi, đây là quyền của tôi! Nếu bạn sống đến lúc, tình yêu trai gái không còn quan trọng nhất nữa, tiền bạc cũng chỉ là thứ yếu, mọi thăng trầm khổ ải đều đã trải, rồi bạn sẽ nhận ra: Cái gì cũng có giá của nó hết! Giá của tự do là dằn vặt. Giá của êm ấm bề ngoài là khổ sở nội tâm. Giá của giàu là kiệt sức, giá của thảnh thơi là hời hợt, giá của an nhàn tự sướng là nghèo. Giá của cái nắm tay tuổi già là bao nhiêu giông bão tuổi trẻ. Giá của chần chừ là mất mát. Giá của một người tử tế là chính những thử thách họ phải trả lời suốt đời bằng bản thân. Vì nếu không đi qua được những thử thách ấy, chúng ta đã vĩnh viễn chia tay nhau ở tuổi trẻ. Nên đừng chúc nhau đầu bạc răng long. Hãy chúc nhau yêu thực sự nồng nàn vào tất cả những ngày còn được sống bên nhau. Nếu không được như vậy, thì chúc bạn dũng cảm, ra đi đừng quay đầu lại! Đừng trả giá tới hai lần cho cùng một thứ sai lầm!" St

Giá trị đích thực

"Dùng tuổi trẻ để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được tuổi trẻ." "Dùng mạng sống để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được mạng sống." "Dùng hạnh phúc để đổi lấy tiền, nhưng tiền lại không mua lại được hạnh phúc." "Dùng thời gian để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được thời gian." Cho dù dùng cả cuộc đời để có được tất cả tiền bạc của cả thế giới, nhưng tiền bạc của cả thế giới cũng không mua lại được cuộc đời của bạn. Vậy nên những lúc nên làm việc thì hãy làm việc, những lúc nên nghỉ ngơi thì hãy nghỉ ngơi, vui vẻ làm việc, tận hưởng cuộc sống, trân quý tất cả những gì mà mình có được, hãy yêu thương những người mà bạn yêu thương, vui vẻ mà sống trọn từng ngày. Sống một ngày vui vẻ là sống một ngày, Sống một ngày không vui vẻ cũng là sống một ngày……. Vậy tại sao chúng ta lại không trân quý hết thảy, vui vẻ mà sống trọn một ngày chứ! Và...chưa bao giờ là quá muộn để tìm lại cho mình cuộc sống đích thực! ..... Enjoy your life.....nhé ;)

Những con đường...

Tôi là 1 người khá sợ cái mới cs mới, cv mới, những người quen mới, cả những con đường mới. Khi quyết định thay đổi môi trường sống quen thuộc để tạo dựng cs mới trên đất HN tôi đã phải đắn đo suy nghĩ rất rất lâu trong những đêm dài mất ngủ, trong những phút giây lặng mình suy nghĩ vu vơ...và rồi tôi quyết định liều mình 1 phen bỏ lại SG nơi tôi đã gân bó 8 năm trời với bao kỉ niệm thói quen... Những ngày đầu trên đất HN, tôi đã phải dùng Google Map cho mỗi lần bước chân ra đường, và con đường đi làm cũng đã trải qua dăm lần trầy trật đi lạc tứ tung dù đã có bản đồ tôi mới thành công nhớ được con đường đó. Tôi vốn thix đẹp có lẽ vì thế tuy là con đường đi làm tôi cũng mún đi trên con đường đầy lá đầy hoa, ko ổ gà và ít kẹt xe để những lúc cv mệt mỏi lê lết tấm thân về tôi có thể thả hồn ngắm nghía vu vơ phố xá 2 bên đường. Nhưng con đường mà tôi đã chọn và giờ đây đã quen thuộc đường đi lắm rồi là 1 con đường chật hẹp, kẹt xe, ổ gà khắp nơi và những chiêc xe di chuyển trên con đường này dường như lúc nào cũng vội vã hối hả với những tràng còi xe ầm ĩ khắp phố phường...đi làm về mệt mỏi lại bon chen trên con đường ấy ...haiz có khi nào nó là 1 trong số những nguyên nhân góp phần làm tôi stress hơn ko ta ??? Tuy mệt mỏi là thế nhưng mà tôi vẫn ko mún đi tìm con đường khác có lẽ trải qua những lúc lạc đường mò mẫm ngang dọc ngõ này phố kia mà tôi đành chấp nhận hiện tại ... Rồi 1 ngày tôi nghĩ hôm nay cũng rảnh thử tìm 1 hướng đi mới xem sao, tôi đi chầm chậm ngó ngang ngó dọc sợ lạc đường và thấy thích con đường mới ghê..ko ôn ào ko kẹt xe từng rặng cây mang theo chút gió nhè nhẹ...tôi mỉm cười òa mình đã có 1 quyết định sáng suốt!!! 1 năm qua có rất nhiều nhiều lúc tôi đã muốn bỏ cuộc, bỏ lại môi trường sống đã làm tôi như trở thành 1 con người khác cả về bên trong lẫn bên ngoài con người tôi. Tôi như bơi hụt hơi giữa những con sóng dữ dội mà với vốn kiến thức sống 8năm trời ở SG cũng ko làm tôi khá hơn... 1 năm đã khép lại, khó khăn mệt mỏi còn rất nhiều nhưng tôi sẽ không buông xuôi, cũng ko học cách chấp nhận như tôi đã từng làm, tôi sẽ cố gắng và ko sợ hãi đi trên con đường của riêng mình, tôi sẽ tự tạo ra hoa cỏ nắng gió đầy ngọt ngào cho con đường của riêng mình :) Đừng thở dài hãy vươn vai mà sống Bùn dưới chân nhưng ánh nắng ở trên đầu ... ......... Hoai ki nhé ^^…………