Language:

Blog của Oanhmin

Nhật ký anh chồng trẻ.

Em thân yêu…Anh viết thư này cho em để kỷ niệm một năm ngày chúng ta chung sống. Với tất cả lòng chân thành và biết ơn sâu sắc, em hãy tin rằng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của đời anh.Thế nhưng ai cũng biết, cuộc đời có nhiều khía cạnh và nói được đầy đủ các khía cạnh đó là điều tuyệt vọng. Vậy nên anh chỉ nhấn mạnh đến lĩnh vực mà anh thích nhất, thành thạo nhất và em giỏi nhất: Chế tạo các món ăn!Anh thấy mình phải có trách nhiệm, có vinh dự phát biểu rằng trong lĩnh vực nấu ăn, em là một nghệ sỹ thực sự. Khả năng cao nhất của nghệ sỹ là sáng tạo và tìm tòi, mà em thì có một sức sáng tạo, pha trộn và ngẫu hứng tới vô biên.Ngay buổi sáng đầu tiên sau đêm tân hôn, anh được hiểu rằng cháo và cơm thực ra không có ranh giới. Món, hay còn gọi “cái em múc ra từ nồi” là cháo, cơm hay súp đều được cả. Nó đều có độ hạt, độ nhão và độ dính giống như nhau.Để ăn với thứ dinh dưỡng “lai tạo” ấy, em đưa ra một đĩa thịt kho mà màu sắc làm cho đêm đen cũng phải ghen tỵ. Nói về cách thái, đá tảng cũng còn chào thua, về độ cứng, gạch còn kém xa. Và đặc biệt là độ mặn, cứ cắn một miếng thịt cần uống 2 lít nước. Món thịt kho đó bùng nổ đến nỗi nếu bọn khủng bố mang được lên máy bay, anh tin hành khách sẽ lâm nguy. Em thân yêu…Anh đã biết trước là khi chung sống với em, cái nỗi ngạc nhiên sẽ kéo dài vô tận. Quả không sai! Sau thịt, món canh của em cũng vượt lên chính mình. Đấy là lần đầu tiên trong đời anh ăn canh ruột cá nấu với nấm, với thịt băm, với rau muống. Đó là ba thứ anh nhận ra được, nhưng còn ba mươi thứ khác có hình thức và hương vị bí ẩn đến nỗi anh vừa đưa lên mồm, vừa tự hỏi rằng đâu là giới hạn chịu đựng của con người và đâu là khái niệm về dinh dưỡng tổng hợp.Anh chỉ muốn nhấn mạnh, sau khi dùng hết một bát canh như thế, từ nay anh không còn sợ bất cứ kẻ thù nào.Thế nhưng, hạnh phúc rõ ràng mới chỉ bắt đầu. Bữa trưa là một cuộc du lịch thực sự vào thế giới ẩm thực, giúp anh phát hiện đó vẫn còn hoang dã và du lịch ấy có tên”du lịch mạo hiểm”.Em đã luộc một đĩa rau cải xanh mướt, mướt đến cả con sâu vẫn nằm im trên lá như ngủ ngàn đời. Em đưa ra món thịt gà xé phay của một cụ gà đã hưởng thọ chừng trăm tuổi, khiến thịt dai như cục cao su. Cụ gà này ngày trước nhất định có tập thể thao nên hai đùi sắt lại như que. Sau một bữa trưa chói lọi như thế, anh vui mừng kiệt sức nằm vật ra giường để đến tối được em sốc dậy, dìu tới mâm cỗ thịnh soạn mà em đã chuẩn bị suốt cả buổi chiều. Trong cơn mê, anh chỉ còn nhớ nó gồm một đĩa cà-ri, phần “cà” ở đáy nồi, phần “ri” ở trên vung, cùng một đĩa heo quay rất nóng giòn nếu chưa cất ba ngày trong tủ lạnh. Ngoài ra, trên bàn còn có một chậu xà lách to như chậu tắm và một con tôm nướng tẩm mật ong nửa sống, nửa tái, nửa cứng, nửa mềm, nửa xanh, nửa đỏ, nửa chua. nửa cay, nửa gầy, nửa béo.Sau một bữa tối như thế em yêu ạ, anh chả hiểu tại sao mình còn sống đến hôm sau. Nói chung, anh chả hiểu làm sao mình còn tồn tại tới bây giờ. Sống với em, ăn những món em nấu khiến anh trở thành người đàn ông dũng cảm, không sợ gian khổ, có hàm răng chắc khỏe, dạ dày mạnh mẽ.Em thân yêu…Em là một bằng chứng hùng hồn về khiếu hài hước, về lòng ngây thơ và tư duy không giới hạn củaphụ nữ trí thức hiện nay. Em, những cô gái như em, chẳng những biết chinh phục các đỉnh núi của nghệ thuật nấu ăn mà còn biết san bằng chúng. Mãi mãi bên em.

Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh.

Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh. Người phụ nữ làm thuê ở gần nhà ông chủ. Đó là một gian trong ngôi nhà mái bằng cũ nát. Chị là một người mẹ sống đơn thân,có một đứa con trai bốn tuổi. Hằng ngày, chị dậy sớm giúp chủ nhà thu dọn, mọi việc xong chị trở về nhà mình. Chủ nhà thường mời chị ở lại, nhưng chị từ chối. Bởi vì chị là một người phụ nữ làm thuê, nên vô cùng tự ti.Hôm ấy, chủ nhà mời rất nhiều khách đến ăn cơm. Khách mời người nào cũng ngời ngời rạng rỡ. Chủ nhà nói với chị làm thuê: “Hôm nay chị có thể vất vả thêm một chút, có thể về nhà muộn hơn một chút được không?”Người phụ nữ nói: “Dạ được ạ, nhưng con trai không thấy tôi ở nhà, cháu sẽ sợ hãi.”.Chủ nhà nói: “Thế thì chị cứ dẫn cháu đến đây đi”.Khi ấy trời đã hoàng hôn, khách mời cũng sắp đến hết. Chị làm thuê về nhà, dẫn con trai đến. Con trai hỏi: “Chúng ta đi đâu hả mẹ?”. Người mẹ nói: “Mẹ cho con đi ăn tiệc đêm!”. Đứa bé bốn tuổi đâu có biết mẹ mình là một người làm thuê. Chị làm thuê dẫn con trai vào thư phòng của nhà chủ. Chị nói: “Con hãy ở yên trong này đã, bây giờ bữa tiệc tối vẫn chưa bắt đầu”. Sau đó, chị làm thuê đi vào nhà bếp, nấu ăn, bổ hoa quả , pha cà phê, tất bật luôn tay. Luôn luôn có khách nhấn chuông, chủ nhà hoặc chị làm thuê phải chạy ra mở cổng. Có lúc, chị tranh thủ vào thư phòng xem, vẫn thấy con trai đang ngồi yên ở đấy. Con trai hỏi: “Mẹ ơi! Tiệc đêm khi nào bắt đầu ạ? Nhưng, luôn luôn có khách đến thăm thư phòng của chủ nhân. Họ biết bé trai là con của người phụ nữ làm thuê, hay là không biết? Các vị khách thân thiết xoa đầu bé trai, sau đấy lục xem những cuốn sách của chủ nhà, và luôn miệng tấm tắc khen những bức tranh treo trên tường. Đứa bé trước sau vẫn ngồi yên, nóng lòng đợi bữa tiệc đêm bắt đầu. Chị làm thuê hơi không yên tâm. Chỗ nào cũng có khách,chị không biết giấu con trai đi đâu.Chị không muốn con trai chị làm hỏng không khí vui vẻ của buổi tiệc. Càng không muốn đứa con trai thơ ngây biết sự khác nhau giữa chủ nhà và người làm thuê, giữa người giầu và kẻ nghèo. Nghĩ mãi, chị quyết định gọi con trai ra khỏi thư phòng, đưa con vào nhà vệ sinh.Ngôi nhà có hai cái toa-lét, một cái của ông chủ, một cái dành cho khách. “Đây là gian phòng dành riêng cho con” – Chị nói – “Bây giờ tiệc đêm bắt đầu!”. Chiếc đĩa chị lấy trong nhà bếp của nhà chủ còn xúc xích chị mua trên đường về nhà (đã rất lâu chị không mua cho con trai xúc xích). Khi nói những lời này, chị làm thuê ráng sức kìm lại những giọt nước mắt. Không còn cách nào khác, toa-lét của chủ nhà là chỗ yên tĩnh duy nhất lúc này.Con trai chị lớn lên trong cảnh nghèo khó, từ trước đến giờ cậu chưa từng nhìn thấy ngôi nhà nào xa hoa lộng lẫy như thế này, càng không nhìn thấy nhà vệ sinh sang trọng. Cậu không biết bồn cầu giật nước, không biết bàn giặt bằng đá hoa. Cậu ngửi hương thơm thoang thoảng của bột giặt và xà phòng thơm, cảm thấy hạnh phúc vô chừng. Cậu ngồi xuống sàn, đặt đĩa lên trên nắp bồn cầu. Cậu nhìn chăm chăm không chớp mắt vào những lát xúc xích bày trong đĩa, hát những lời ca tự mừng cho mình.Khi tiệc đêm bắt đầu, đột nhiên chủ nhân nhớ đến con trai của chị làm thuê. Ông đi vào nhà bếp hỏi, chị làm thuê nói chị cũng không biết, có lẽ là nó chạy đi chơi chăng. Chủ nhân thấy ánh mắt chị làm thuê có vẻ giấu giếm, bèn lặng lẽ đi tìm. Cuối cùng, ông lần theo tiếng hát, thấy cậu bé đang ở trong toa-lét. Khi ấy, cậu bé đang đưa một miếng xúc xích vào miệng. Ông đứng ngây người ra.Ông hỏi: “Cháu nấp ở trong này làm gì?”.Cậu bé nói: “Cháu dự tiệc đêm ở đây, bây giờ cháu đang ăn tiệc”.Ông chủ: “Cháu biết đây là toa-lét chứ?”Cậu nói: Đúng! Và đây là nơi tốt nhất mà ông chuẩn bị cho cháu. Rồi cậu bé chỉ vào những miếng xúc xích trong đĩa: “Cháu hy vọng sẽ có một người cùng cháu ăn những món này”.Không cần hỏi thêm nữa, ông đã hiểu rõ tất cả. Ông lặng lẽ quay về bàn tiệc nói với tất cả các vị khách: “Xin lỗi các vị, hôm nay tôi không thể tiếp tục cùng các vị ăn bữa tối nữa, tôi phải tiếp một vị khách đặc biệt!”. Sau đấy, ông lấy hai đĩa thức ăn trên bàn tiệc. Đến toa-lét, ông lịch sự gõ cửa. Sau khi được cậu bé cho phép, ông bước vào, đặt hai đĩa lên trên nắp bồn cầu.Ông nói: “Gian phòng đẹp như thế này, đương nhiên không thể để cháu một mình hưởng thụ, chúng ta sẽ cùng nhau ăn tối!”.Hôm ấy, ông và cậu bé nói rất nhiều chuyện. Ông muốn cậu bé tin tưởng rằng, toa-lét là gian phòng tốt nhất trong ngôi nhà này. Hai người ăn rất nhiều, hát rất nhiều bài trong toa-lét. Liên tục có khách gõ cửa, chào hỏi ông chủ và cậu bé. Họ mang tới mời ông chủ và cậu bé những cốc nước hoa quả thơm ngon và những cánh gà quay vàng ươm. Họ tỏ ra rất lịch sự và nhiệt tình. Sau đấy, họ đòi cùng vào trong cái toa-let nhỏ xinh, hát mừng cậu bé. Thái độ của mọi người đều rất chân thành, không có ai coi đây là một trò vui tếu táo.Nhiều năm sau, cậu bé đã trưởng thành. Anh có công ty riêng, có một ngôi nhà khang trang, cũng có hai cái toa-lét. Anh bước vào xã hội thượng lưu, trở thành tỷ phú. Hàng năm, anh đều trích ra một khoản tiền lớn cứu trợ những người nghèo, nhưng anh không bao giờ tổ chức những buổi quyên góp, ủng hộ, càng không cho những người nghèo biết tên của anh. Có người bạn hỏi về lý do, anh nói:”Tôi luôn luôn ghi nhớ một buổi tối nhiều năm trước, có một vị nhà giàu cùng rất nhiều người khác, đã vô cùng cẩn trọng bảo vệ lòng tự tôn của một cậu bé bốn tuổi.”Bạn sẽ không bao giờ tưởng tượng được một hành động nhỏ nghĩ cho người khác của mình sẽ ảnh hưởng lớn tới cuộc đời của một con người như thế nào…

Ít hơn một tình yêu...

Tôi chẳng biết diễn tả "duyên số" như thế nào. Nhưng tôi biết thế nào là "không có duyên". Đó là khi người ta cứ lặng lẽ đi bên cạnh nhau, nhưng không bao giờ bước vào cuộc đời nhau. Đó là khi người ta có một mối quan hệ không rõ ràng, chẳng là gì của nhau, chỉ đơn giản là cần nhau, không do dự, không ràng buộc, không có những ước thề sẽ sánh vai bên nhau trọn đời trọn kiếp. Trên đời này tình yêu thì có ít nhưng những cái na ná tình yêu thì có nhiều, thậm chí có những thứ tình cảm còn cao hơn cả tình yêu hoặc cũng có thứ tình cảm ít hơn một tình yêu.Thứ tình cảm mà có thể suốt cả cuộc đời ta không thể nào có thể đặt được cho nó một cái tên chính xác để gọi. Có khi nào bạn rơi vào một trạng thái như thế với một người đàn ông nào đó chưa, nhất là người ấy không phải là người đàn ông hiện tại của mình? Thứ tình cảm không tên ấy khi nào cũng ngấm ngầm trong lòng bạn, và đôi khi khiến bạn thực sự tò mò muốn biết, người đó thật ra có yêu bạn hay không? Có đôi khi chúng tôi gặp nhau, đi chơi, nói chuyện, khi nào anh cũng chăm sóc bao bọc tôi người ngoài nhìn vào cũng dễ nghĩ tình cảm trai gái giữa chúng tôi không thể nào không có. Thế nhưng cũng như anh, tôi cũng vẫn có những mối quan hệ khác, những thứkhác mà tôi quan tâm, chúng tôi cứ thế song hành đi cùng nhau nhưng không hẳn là đi riêng đường mà cũng chẳng đi chung đường. Những lúc anh kể tôi nghe về cuộc sống của anh, về những người anh yêu thương một cách trìu mến và đầy tình thương tôi không buồn cũng chẳng vui. Nhưng mỗi khi anh dịu dàng hay ngọt ngào với người con gái khác thì tự nhiên tôi thấy khó chịu, buồn phiền và bực bội. Chỉ là một cảm giác hụt hẫng nào đó cứ ùa vào lòng. Có lẽ đó là sự ích kỉ. Con gái có cái kiểu ích kỉ hết sức nực cười đó là, người đàn ông mìnhthích thì nhất định không muốn người đó một ngày nào đó bơ mình, không quan tâm mình nữa, và nhất là mình không còn vị trí quan trọng với người ấy. Chỉ là như thế thôi!Cuộc sống đã sắp đặt chúng tôi mãi mãi chỉ là người của mối quan hệ nhập nhằng như thế. Không ai nói, không ai hỏi và không ai thắc mắc với ai tại sao lại thế? Chúng tôi bình thản bước trên hai con đường khác nhau và chọn hai người đồng hành khác nhau cho riêng mình. Và tôi biết cả tôi và anh đều bằng lòng với cuộc sống hiện tại và người đồng hành hiện tại của mình. Chỉ là đôi lúc trong cuộc sống khiến ta nhớ lại những chuyện của quá khứ và có những câu hỏi của quá khư khiến ta đôi chút băn khoăn, cái sự băn khoăn ấy đôi khi cũng mang một dư vị đặc biệt, có chút ngọt ngào, có chút tiếc nuối và có cả chút hão huyền tự huyễn hoặc bản thân mình nữa. Bởi đã là người dưng, thì dù có thân thương đến mấy, cũng phải đến lúc rẽ về hai ngã khác đường. Chẳng có quyền và nghĩa vụ gì để can thiệp vào đời nhau, nhưng vẫn đủ đau để mỗi lần cạn cuộc hẹn hò, lòng chùng xuống vô chừng khi nghe tiếng chân người vừa quay bước đi. Đau không phải vì chẳng thể gọi tên mối quan hệ "quen mặt hẹn hò, lạ mặt tình nhân", mà đau vì một người như thế, một tình cảm như thế, ngay từ đầu đã biết không thể thuộc về.Biết là đường cùng vẫn ương ngạnh lao vào chân tường, biết là sai lầm vẫn chấp mê bất ngộ đeo mang. Cho dù không màng đến kết quả được - mất, cũng phải biết đâu là giới hạn của niềm tin. Cứ đuổi hình bắt bóng riết rồi cũng chỉ nắm lấy hư không, rốt cục có được gì đâu?Đời người mệt mỏi nhất là khi cứ cố chấp với những điều vốn dĩ cần tỉnh ngộ, cứ níu kéo những thứ mà buộc phải buông tay. Có điều, nói thì dễ, mấy ai làm được? Buông tay là hết, hết hẹn hò, hết trách cứ vu vơ, hết những yêu ghét luôn biết đâu là giới hạn. Là hết tôi, hết người, là hết lạ, hết quen, là hết thân thương, là hết chung đường. Là hết, vậy thôi.Nhưng người ta chỉ có thể buông khi trong tay đã nắm sẵn một điều gì. Còn với những người đi ngang đời nhau như tôi và anh, biết phải buông gì đây khi ngay cả nắm tay nhau, giữ lấy nhau, chúng ta cũng chưa từng? Tôi không biết như thế là anh yêu tôi nhiều hơn một tình yêu hay ít hơn một tình yêu? Có lẽ là ít hơn nên anh đã không đủ tự tin vào bản thân và cả không đủ tự tin vào tôi! Nhưng anh cũng như tôi, chúng tôi sống trong cái cảm giác chông chênh ấy, không muốn có nhau cả đời mà cũng không muốn mất nhau cả đời nên cả đời này chúng tôi chỉ có thể là những người dưng thân thiết mà thôi! Nhưng có lẽ trong đời người cũng nên có những mối quan hệ không thể gọi tên mà lại khiến ta không thể nào quên như thế! Mà thôi... Gió là của bầu trời, nên là người cứ đi đi. Dẫu gì thì quán tính của bàn tay vẫn luôn ở trạng thái thả rơi và buông bỏ nhiều hơn là cầm giữ nắm chặt. Con người sinh ra vốn dĩ đã quen với buông hơn là nắm, với bỏ hơn là nhặt, với yêu chóng vánh hơn là thương bền lâu... Cuộc đời vốn không giản dị như cách người này tặng người kia một viên kẹo đường, rồi mỉm cười tin rằng bây giờ và vĩnh viễn về sau trên môi luôn ngọt ngào đến thế. Để một người đi qua cuộc đời, suy cho cùng vẫn luôn là một điều đáng tiếc, dù họ có mang đến cho chúng ta điều tồi tệ thế nào đi chăng nữa. Một bàn chân đi qua, thì kỉ niệm vẫn còn đó, vết thương còn đó, nỗi buồn và cả niềm vui vẫn ở đó, dù thời gian có đi dài đến bao nhiêu... Chỉ là nước mắt mặn thêm, niềm tin bé lại, và ánh nhìn cuộc sống chậm rãi hơn. Có một ngày em rồi sẽ quên anh Nhưng không phải bây giờ - khi trong tim vẫn đầy nỗi nhớ Không phải bây giờ - khi từng đêm trăn trở Không phải bây giờ - khi anh vẫn trong mơ.

Có một niềm tin.

Những cơn mưa cuối mùa dắt díu gọi nhau đi, Trời bừng lên sau những ngày u ám Vầng dương vén mây thả xuống đời chút nắng, Em gói ghém nỗi buồn thả con nước trôi sông. Tháng tư dịu dàng như cô gái chưa chồng, Bẽn lẽn bước ra mỉm cười duyên dáng. Loa kèn nở bung...Hà Nội tràn sắc trắng, Thành phố mơ màng, lãng mạn trước tháng tư. Em đã trút bỏ nghi ngờ giữa những điều thực - hư, Cũng không còn bận tâm giữa hai miền quên - nhớ, Em tin tháng tư xóa nhòa bao trăn trở Đón hạ về - khúc dạo đầu báo trước những...si mê.

Mùa gió tháng tư, cho ta những nhớ - quên cần thiết...

Đôi lúc ta vẫn thường giả vờ quên một tuyến phố, giả vờ quên một cái tên, giả vờ quên một kỷ niệm nào đó mặc dù ta biết nó đã đã ghim chặt vào tim, ăn sâu bám rễ như cây cổ thụ nghìn năm trong tâm hồn rêu xanh cỏ mọc. Giống như người say, giống như người điên. Ta giả vờ chỉ để ru lòng thôi khắc khoải, để tạm thời an yên trong những điều luyến tiếc xa vời. Nhưng chỉ là giả vờ thôi... Chiều nay. Ta gặp cái nắng da diết cháy trên những tàng cây. Chợt phút giây nào đó, ta thèm ta khát một tiếng ve đầu mùa, thèm một cơn gió thổi bay những nóng nực tâm can. Thèm được rũ bỏ những muộn phiền từ lâu ấp ủ, từ lâu lên men trong những giấc mơ ngày.Ta thèm một gian nhà, ta thèm một khoảng trời chỉ có ta và người. Ta thèm một khu vườn trồng đầy những bông hồng tỉ muội. Đôi lúc, ta thấy chán những bon chen phố thị, ta thấy chán những bụi phủ lối về, ta thấy chán những ồn ào đông đúc tắc đường mỗi giờ tan sở. Ta thèm một chốn nào đó, có mẹ ta, có chồng ta và những đứa trẻ...Chiều nay. Mơ màng trong những hiện thân của gió, của nắng, của tháng tư nồng nàn cháy bỏng. Bao nhiêu điều đã cố giả vờ mà vẫn không sao giả vờ được một cách tự nhiên như thật. Ta qua rồi cơn say, ta qua rồi cơn mê. Một giây nào đó, bỗng thấy tất cả trong ta trở về hư không. Ta vét cạn tình mình để thổi tung cùng những trăn trở một thời. Để rồi sau đó, ta muốn trở về ngủ trong mùa đông cũ, ngủ trong một đóa hoa đêm không màu... Cuộc đời. Với riêng ta. Chỉ là những lả lướt quen thân trong từng mùi hương phấn sáp, mùi hương trên mái tóc, trên những nụ môi hồng. Cuộc đời, đơn giản chỉ là một cuộc hành trình đi tìm con đường thỏa mãn những ước mong. Cuộc đời đơn giản là những lần vấp ngã rồi lại đứng lên, vững vàng hơn hoặc chết. Và ta đang gói ghém những mạch cảm xúc ngọt ngào còn lại, hiến dâng cho mùa gió tháng tư trinh nguyên.Những nóc phố đã phủ rêu hiển hiện trong từng bức vẽ của người họa sỹ tự do. Những bàn tay thơm tho, những khuôn mặt người với nụ cười du miên. Tất cả vẫn còn đây, như chưa hề ngủ yên, và chưa hề biết tới phút giây nào xa cách.Tự hỏi. Vì sao những mạch cảm xúc trong ta đứt quãng, phải chăng mọi thứ đã tới mùa gió bay. Vẫn biết rằng trong cuộc sống thiếu vững bền nhất là tình cảm con người. Nhưng ta vẫn tin một lúc nào đó những cảm xúc sẽ được khơi gợi lại, ngọt ngào và ăm ắp hơn xưa.Chiều. Ta tự nguyện vét cạn những tâm tư phủ lên màu tím nhớ. Ta thấy lòng mình bâng khuâng nhiều lắm. Vì ta nặng lòng, vì ta đa mang. Vì ta cứ hay tin vào cảm nhận riêng. Nên đôi lần nhầm lẫn. Đôi lần ta thấy tiếc cho những gì ta đã từng thương mến đong đầy.Xin chào em, mùa gió tháng tư. Cho ta những nhớ - quên cần thiết.

Đã có người nào làm bạn nhớ phát điên mà giờ đây lại liều mạng quên đi?

Có cánh chuồn nào trên vai em không? Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ. Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại. Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than. Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng. Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: "Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?". Chàng trai không chần chừ vội đáp: "Con bằng lòng!". Thượng đế nói: "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?". Không chần chừ chàng trai vội đáp: "Con bằng lòng!". Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy! Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường. Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu. Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra. Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái. "Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em…", nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra. Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời. Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa. Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn. Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở. Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ. Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ. Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói: "Con bằng lòng!". Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn. Thượng đế hỏi: "Con đã hối hận rồi sao?". Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: "Con không!" Thượng đế hài lòng nói: "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!". Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: "Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời..." o O o Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không? "Chúng ta còn lại gì, chỉ rớt lại hai giọt nước mắt hoá thành băng!" - Trang Hạ -

Em là gió, là mây, là trăng gầy, là trăng vỡ, là mặt trời, là ảo ảnh...

Nếu được là một tháng trong năm, tôi sẽ là tháng có ngày người yêu tôi được sinh ra. Nếu được là một ngày trong tuần, tôi sẽ là ngày thứ 7, ngày những người yêu nhau có thời gian bên nhau, tay trong tay. Nếu được là một đồ vật, tôi sẽ là chiếc giày, để lúc nào cũng có đôi. Nếu phải là một tội lỗi, tôi sẽ làm nói dối, như vậy tôi có thể được hiện diện ở tất cả mọi người. Nếu được là một chất lỏng, tôi sẽ là nước, một phần tất yếu của sự sống. Nếu được làm một nốt nhạc trong cuộc sống, tôi sẽ là nốt đồ, người ta thích những nốt thăng nhưng tôi sẽ là nốt trầm, thậm chí có thể là một nốt lặng. Nếu được là một loài hoa, tôi sẽ là hoa hồng, loài hoa dành riêng cho tình yêu. Nếu được là một mùa trong năm, tôi sẽ là mùa đông, mùa có cái lạnh khiến người ta phải đi tìm hơi ấm. Còn nếu được là một màu sắc, tôi sẽ là màu da cam, mạnh mẽ và ấm áp. Nếu được là một âm thanh, tôi sẽ là tiếng khóc chào đời, luôn đem lại hạnh phúc cho ít nhất là một người nào đó. Nếu được là một nguyên tố, tôi sẽ là oxy, thứ mọi người đều cần để hít thở. Nếu được là một từ, tôi sẽ là từ hạnh phúc, thứ mà ai cũng muốn kiếm tìm. Nếu được làm một con số, tôi sẽ là số 8, con số may mắn mà tôi yêu. Còn nếu được là một nơi nào đó, tôi sẽ xin được làm một phòng tắm, mọi người thường xuyên vào đó, không chỉ để gột bỏ mọi bụi bẩn, mệt mỏi, mà còn để hát và xả stress phải không?

Viết cho em!

Đêm hàng cây ven đường hắt hiu đổ bóng dưới ánh đèn màu vàng nhạt. Chiếc lá thong dong chạm khẽ vào nền gạch nung đỏ quạch. Phố rất đông, dòng người vẫn rất vội, vội giữa bốn bề hối hả, vội thương, vội nhớ, vội cả yếu mềm. Giữa muôn trùng chữ vội, chỉ mình em hiu hắt vai gầy. Những ngày tuổi trẻ em đã có những tình yêu rất vội. Mảnh tình vụn, vụn cả đôi đường. Nên lời yêu chưa kịp nói, tình đã chóng vánh đi xa, tiếng chia tay chẳng kịp thốt ra, đã chia đôi mỗi người một ngã. Ngày a đi, là những ngày em hoang hoải trên những nhịp phách vỡ tan của bản tình ca dang dở. Là những ngày nằm cuộn tròn trong phòng tối, nghe hoài một bản nhạc cũ xưa in hằn bao kỷ niệm, rồi ôm vai khóc rưng rức đến cạn kiệt chút lòng, là những bận lòng vòng trên phố, chẳng định một điểm đến, mà mặc nhiên cho phố nhòe đi trong khóe mắt; là những chiều hoàng hôn phủ màu buồn ảm đạm trên con đường xưa cũ, để vô tình thấy bước chân mình nặng trĩu những giá như; là một nắng mùa thu thấy tim mình như lạc về miền xưa cũ, để quặn mình, đau thắt một ngày xa. Bắt đầu một tình yêu không khó, nhưng để bắt đầu một tình yêu mới trên những vụn vỡ của mảnh tình đã rơi vào dĩ vãng lại chẳng thể dễ dàng. Mùa qua mùa, nắng vẫn đổ hanh hao trên hàng cây cuối phố, mưa vẫn về tạt nhẹ mái hiên xưa, gió vẫn đến mỗi đêm cho cành run rẩy lá, bụi vẫn trải che mờ con đường cũ, bước chân quen. Xuân- hạ- thu- đông, từng ngày rơi trước ngõ, em bước qua mùa chẳng đếm cả thời gian. Hàng cây xanh xao đã bao lần thay lá, em vẫn đợi hoài, màu áo mới của tình yêu... Em cứ đợi, đợi hoài cho vết thương lòng thôi thổn thức, để một ngày căng tròn khát vọng mới yêu đương. Em đợi trong cô đơn, trong hoang hoải, trong những ngày nối ngày, trong những mùa dài vô tận. Em đã đợi rất lâu, rất lâu, đến quên cả đếm, để rồi bất chợt nhận ra, những ngày một mình của em còn dài hơn cộng dồn tất cả những mối tình vụn vặt. Ra là, khi những tổn thương đã khắc sâu vào tâm khảm, thì ta cũng nghiện cái cảm giác một mình như người trẻ đa tình nghiện yêu. Ra là, em đã cô đơn lâu lắm, đến mức chẳng bận phơi cuộc tình, đến độ chẳng cần chút nắng mới của ngày thương. Một mình, không có nghĩa là em chẳng cần tình yêu, thú thật mà nói, trên đời này chẳng ai có thể sống mà thiếu những phút giây chênh vênh với nửa tình đậm nhạt. Chỉ là, em vẫn sợ, sợ cái cảm giác yêu mong manh, sợ tình dằn vặt. Em sợ rằng tình mới rồi cũng chẳng thể nào ngăn nổi đôi môi thôi thổn thức: "Mình yêu nhau bao lâu?". Em sợ cảm giác tay mình nắm một cái gì đó nhưng lại lắng lo hoài nỗi niềm chẳng chặt, để rồi giọt tình ít ỏi cũng rớt dần qua kẻ tay mà tan mất. Đôi lúc, cái cảm giác một mình còn hạnh phúc lắm lần hơn những lúc cô đơn, hoang hoải giữa cuộc tình. Ấy vậy mà, có đôi lúc tăng ca về muộn, thấy những cô bạn có người yêu đứng đợi giờ về, vài cái nắm tay, nụ cười giấu kín, chợt thấy lòng mình sao yếu đuối. Đôi lúc, thấy người ta yêu nhau, chờ nhau giữa một mùa đông lạnh lại khiến trái tim em hẫng đi vài ba nhịp. Đôi lúc, em quay đầu nhìn về những mảnh tình đã cũ, tiếc những ngày nông nổi yêu đương, rồi lại thèm yêu đương như ngày xưa nông nổi. Đôi lúc, em chênh vênh đến chẳng hiểu nổi mình. Trời đêm gió thốc, con đường quen ngàn lần bước vội, nhưng chợt buồn nên chẳng muốn đi nhanh. Sa pa cuối tháng 3, những ngày trời nắng ấm đón chào đầu mùa hạ. Lại một mùa mới khác, biết đến bao giờ em lại có thể yêu?

Một chiều ngược gió.

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh, Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi, Ngược lòng mình tìm về nông nổi, Lãng du vô định cánh chim trời. Em ngược thời gian, em ngược không gian, Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm, Ngược trái tim từ bao giờ chai lặng, Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh, Mang bao điều em muốn nói cùng anh, Chợt sững lại trước cây mùa trút lá, Trái đất sẽ thế nào nếu màu xanh không còn nữa? Và sẽ thế nào khi trong anh không em? Em trở về sự im lặng của đêm, Chẳng còn nữa người đông, và bụi đỏ, Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió, Riêng chiều nay, e biết - một mình em!