Language:

Blog của lanngoc

Anh còn nhớ.........

Thời gian này 2 năm trước là đợt anh đang tán tỉnh em này Biểu tượng cảm xúc smile. Nhanh nhỉ, mới đó mà đã yêu nhau được gần 2 năm rồi. Người ta thường nói khi ở bên nhau lâu quá, mọi thứ sẽ dần trở nên nhàm chán và mệt mỏi. Có lẽ nhiều lúc chúng ta cũng cảm thấy như thế, thậm chí là k thể tiếp tục đc nữa. Vậy mà cũng đã được 2 năm rồi đấy. Nếu ai đó hỏi em, có hối tiếc về tình yêu này không, em sẽ trả lời rằng em không hề hối hận về bất cứ điều gì. Dù rằng nhiều lúc em thấy rất buồn khi anh không hiểu em, hoặc những khi anh có lỗi,... Hồi mới yêu, em viết nhiều điều đẹp đẽ lắm. Đọc lại thấy trẻ con kinh khủng. Lúc đó em vẫn còn quá trẻ để hiểu tình yêu là gì... Tự nhiên lại viết linh tinh, ko hiểu sao em lại muốn đăng những dòng này lên, mặc dù ít khi em public chuyện tình cảm ở fb. Em chỉ muốn nhắc nhở chính bản thân mình: "hai người yêu nhau, cần phải đi chung một con đường, cần phải có chung một số phận. Cho dù số phận ấy có ra sao thì đây cũng vẫn là một điều hạnh phúc. Khi ta còn trẻ, có thể không có thứ gì, chỉ có tình yêu là không thể không có. Khi tuổi đã về già, thứ gì cũng có thể mất đi, duy chỉ có tình yêu là không thể biến mất. Thứ quý giá nhất trong đời người chính là duyên phận.

Vây mà.........


Nếu như......

.... heart =)Nếu như…
Có một người đã từng coi bạn là cả thế giới,
yêu thương bạn bằng cả trái tim và sự sôi
nổi của tuổi trẻ.
Có một người đã từng âm thầm chờ đợi bạn
3 năm, lặng lẽ nhìn bạn gặp gỡ và chia tay
các cuộc tình.
Có một người đã từng không để người con
gái nào khác vào trong mắt, vào trong trái
tim bên lồng ngực trái, bởi vì người ấy cất
bạn ở đó, đã quá đủ đầy.
Nếu như…
Có một người đã từng rất yêu bạn, giản đơn
như thế…
Và nếu như người ấy không-còn-yêu bạn
nữa,
Xin đừng viết blog, đừng kể lể về cuộc sống
của bạn mỗi ngày. Bởi lẽ người ấy sẽ không
còn quan tâm nữa. Những dòng bạn viết ra
chỉ là tự mình gặm nhấm lấy nỗi buồn của
riêng mình mà thôi. Cái trò độc thoại này, cái
trò tự khóc tự cười này, đau lòng lắm. Xin
đừng viết nữa.
Đừng gọi điện, đừng nhắn bất cứ một cái tin
gì cho người ấy, dẫu rằng chiếc điện thoại
bạn có nhấc lên rồi hạ xuống đến cả trăm
lần. Dẫu rằng mỗi lần chạm vào máy, bạn lại
dường như không kiềm chế được, mỗi lần
điện thoại đổ chuông là một lần tim bạn
nghẹt lại, có phải là số của người ấy gọi đâu.
Xin bạn đừng trông đợi vào cái điều hão
huyền sẽ không bao giờ xảy đến… Can đảm
nhìn thẳng vào sự thật đi thôi, người ấy
không còn yêu bạn nữa, hiển nhiên là muốn
xóa bạn khỏi bộ nhớ, xóa rồi.
Xin đừng than vãn, kể lể cho bạn chung của
cả 2 người nghe về tình trạng đau ốm của
bạn hiện tại. Bởi vì người ấy sẽ không quan
tâm đến bạn nữa đâu, xin đừng làm cho
người thứ 3 phải khó xử. Bạn chờ đợi điều gì
đây? Một lời ủi an vụng về à? Nghe xong
bạn có ổn được hơn không? Có khá được lên
không? Cho nên, xin bạn, đừng kể nữa...
Đừng quỵ lụy, đừng nói ngay cả 1 lời xin lỗi
hay giá như. Bạn và người ấy đến được với
nhau, là do số phận an bài, mà có không
đến được với nhau, cũng là do số phận đã
an bài. Xin đừng làm những điều vô nghĩa.
Nếu như bạn sống thật kiêu hãnh, ngẩng
thật cao đầu, ít ra vẫn còn lưu lại được một
ấn tượng tốt đẹp nào đó trong người ấy.
Xin bạn đừng khóc, đừng khóc trước bất kì
ai. Nước mắt dư thừa lắm, rẻ rúng lắm. Bạn
đừng nuối tiếc, cũng đừng than trách bản
thân. Yêu chỉ là yêu, chỉ là một cung bậc
thăng hoa của cảm xúc mà thôi. Bạn có thể
chấp nhận những điều tan vỡ, một cách dịu
dàng…
Đừng bao giờ tự hỏi tại sao, cũng đừng
buồn nữa khi thấy người ấy sóng đôi bên
một người con gái khác. Các bạn chia tay, 2
người là 2 dòng kẻ song song sẽ không thể 1
lần nữa bắt nhịp cùng nhau trên quãng đời
này. Mọi vui buồn của người ấy, mọi hạnh
phúc hay là bất hạnh của người ấy, đã
không còn liên can tới bạn nữa rồi. Bạn có
thể mừng, có thể không, cho người ấy.
Nhưng tuyệt đối không được đối xử tệ với
bản thân mình.
...
Khi người ấy không còn yêu bạn nữa, hãy
buông tay, hãy để phần tình cảm của bạn
dành cho người ấy được trở thành một kỷ
niệm ôn hòa, đừng bao giờ day dứt bởi
những điều quá khứ. Chiếc áo đẹp ấy bạn
có còn mặc vừa nữa đâu.
Khi người ấy không còn yêu bạn nữa, xin
đừng vì thế mà đánh mất niềm tin vào giá trị
của bản thân. Không có người ấy thương
yêu, bạn vẫn là chính bạn, bạn vẫn giữ
nguyên vẹn các giá trị của chính bạn cơ mà.
Khi người ấy không còn yêu bạn nữa, nếu
chẳng may sau này có gặp lại nhau thêm
một lần tình cờ ngoài cuộc sống, hãy mỉm
cười bạn ạ, tất cả đã trôi qua rồi…
Có thể sẽ là rất đau đấy,
Nhưng con người ta, để trưởng thành, cần
phải trải qua những nỗi đau.
để trưởng thành,
có khi người ta phải học cách hồi sinh từ
sau những lần vỡ nát!


背叛

https://www.youtube.com/watch?v=BF-Kf_p2NEY

真諷刺,因為我失去你,所以我找了一個和你完全相反的人。
他沒有你的浪漫,卻有你所沒有的踏實;他沒有你的溫柔和體貼,卻有你所沒有的安全感;他沒有你的聰明善辯,卻有你所沒有的誠懇和重視。
他沒有像你般讓我哭,可是,也未能像你般讓我笑。
那他是我理想中的人嗎?不知道,但我即若離之間,他向我求婚了。
我知道,他是別人口中可以帶給我幸福和安定的人,我知道。
但怎麼,我還在猶豫未決?
為什麼,當抉擇來到我面前,四周明明沒有人,但我卻只想起你,想起跟你的最初,那個眼中只有對方的最初,那個你還在深愛我的最初。
這個當初深愛我的人,如今卻是見面也未必會點頭的陌生人。
朋友說,我把最美好的數年青春浪費了,我聽後苦笑,就算給我多選擇一次,我想我還是會浪費多一次,今天的我,都受著跟你一起的數年所影響。
今天的我,當中有你。
面對你的背叛,由起初不願意相信,到歇斯底里到不甘心的抓住不放,到徹底死心,真正意識到你已經是過去了的人,這過程,畢生難忘。
我知道,是時候要結束了。


Buồn

Rồi đèn xanh đèn đỏ
Rồi kẻ bỏ kẻ đi

Độc thân là một đặc ân

 

Nỗi buồn trong tình cảm càng cần thiết cho chúng ta chiêm nghiệm. Để thấm thía. Và để tỉnh ngộ.

Bởi, yêu thì có thể nhiều lần, nhưng sống thì chỉ có một lần thôi. Yêu lầm thì yêu lại, nhưng sống sai thì không có một cuộc đời thứ hai để làm lại đâu. Vậy nên đừng vì tình yêu nhất thời mà phí hoài một đời, đừng vì một người đi mất rồi mà phủi tay bất cần với những người xứng đáng bên cạnh.

Có những chiều thứ 7
Ngồi chờ tin nhắn ai
Mà tổng đài rất “nhây”
Gửi toàn tin khuyến mãi!

Ôi những chiều thứ 7
Chỉ muốn uống thật say
Rồi nằm ngủ hết ngày
Để quên đi người ấy...

Nhưng giật mình tỉnh dậy
Người chẳng thể ở đây
Mình vẫn cứ sống “lầy”
Tiếc chưa, chiều thứ 7?!
Tóm lại, đi ra ngoài!
Tự mình phải nguôi ngoai
Thương mình đừng ngoảnh lại
Còn nhiều lắm Ngày Mai!


Hay là đi tu?

 

 

 

Hay là mình bỏ đi tu?
Nụ hôn bỏ xuống ao tù thành sen.
Vui buồn thương nhớ hờn ghen
Thả trôi theo nước để quên cho rồi.
Duyên mình không thể thành đôi
Thì thôi khoác áo nâu ngồi tụng kinh.
Tụng sao vang đến Thiên đình!
Phật Trời nghe thấy phải nhìn xuống coi.
Rằng sao có kẻ đôi mươi,
Lại mang thân gửi vào nơi cửa Thiền?
Mình đáp trả rất ngoan hiền:
“Tại ông tất cả để phiền cho tui.
Tơ hồng sao cứ rối nùi?
Yêu nhầm tình phụ chẳng vui chỉ buồn.
Nên đành niệm Phật nghe chuông.
Khép lòng mặc kệ mưa tuôn bên ngoài...”
Trời bèn bảo: Chớ thở dài!
Tại ngươi cố chấp chọn sai cơ mà?
Yêu... ngu rồi đổ thừa ta.
Duyên do Trời định, tình là do ngươi.
Cửa chùa đâu phải giỡn chơi.
Hễ ai “bồ đá” cũng đòi vô đây?

Ta đâu có bắt chia tay.
Mà sao toàn đổ lỗi tại ngay: Ông Trời?!


Buông là hết buồn

Buông tay là hết, hết hẹn hò, hết trách cứ vu vơ, hết những yêu ghét luôn biết đâu là giới hạn. Là hết tôi, hết người, là hết lạ, hết quen, là hết thân thương, là hết chung đường. Là hết, vậy thôi.


Khoảnh khắc nào khiến bạn tin vào tình yêu?

_____

1. Cả nhà ngồi xem TV, chị gái tôi đột nhiên cúi xuống gầm bàn nhặt điều khiển, anh rể lập tức úp tay vào mặt dưới của bàn. Quả nhiên lúc chị tôi ngẩng lên, vừa hay cụng đầu vào tay anh tôi.

2. Một ngày đông, tôi đang loay hoay mặc áo thì anh ấy đã đòi xuống lầu trước. Tôi bảo lạnh thế anh xuống trước làm gì, anh bảo muốn hút điếu thuốc. Nhưng lúc tôi bước xuống, chỉ thấy anh đang im lặng ngồi trên ghế phụ. Thấy tôi thì anh chuyển sang ghế lái, ghế phụ lúc này đã ấm lắm rồi.

3. Anh tôi và bạn gái yêu nhau đc 7 năm. Nhưng chị ấy quyết định theo gia đình ra nước ngoài định cư. Ngày tiễn chị ấy, anh tôi nhìn máy bay mất hút trên nền trời, nhẹ nhàng nói:“ Không có tình yêu chúng ta vẫn cứ sống được đó thôi.” Từ đó đến nay, anh ấy vẫn chỉ thui thủi một mình.

4. Một lần cãi nhau, anh ấy quát:“ Sao cũng được, cô muốn làm gì thì làm, chẳng liên quan gì đến tôi nữa!” Sau đó anh ấy dắt xe ra khỏi cửa. Tôi ko nói ko rằng vội ngồi lên xe. Anh ấy gắt:“ Đi xuống! Theo tôi làm cái gì?” Nhưng tôi cứ ngồi im. Cuối cùng anh ấy chở tôi đi xem phim.

5. Luôn miệng chê tôi béo, nhưng vẫn ko ngừng gắp đồ ăn cho tôi.

6. Là khi mẹ và tôi cùng mắc một sai lầm, nhưng bố chỉ mắng mỗi tôi.

7. Đang đi đường tôi than khát nước, anh ấy bèn vào quán mua cho tôi. Trời nóng bức mà anh lại mua loại để nóng, tôi cằn nhằn thì anh bảo:“ Tối qua em ho khan còn gì.” Tôi đòi uống chai của anh, anh cười bảo:“ Biết em sẽ thế này nên anh cũng mua chai nóng.”

8. Đi mua áo khoác với anh ấy, anh ấy toàn thích những chiếc có túi rộng thùng thình. Tôi chê trông trẻ con lắm. Anh đáp:“ Để lúc nào lạnh em còn có chỗ nhét tay vào chứ.”

9. Bố mẹ cãi nhau, mẹ bật khóc, bố vội vàng nhận lỗi làm hoà. Thực ra lỗi ko phải ở bố, nhưng bố bảo, bất luận mẹ con có lỗi hay ko, chỉ cần mẹ con khóc thì đều do lỗi của bố.

10. Thấy bố chuẩn bị đi nhậu với bạn, mẹ bảo:“ Mặc diện thế cho cô nào ngắm, thay ngay cái áo cũ kia cho tôi.” Bố chau mày:“ Có ma nó thèm ngắm mà cứ lo xa.” Mẹ thản nhiên:“ Ma nữ đầy ra đấy, tôi cứ phòng cho chắc.”

11. Em trai tôi đỗ hai trường đại học, vì bạn gái mà nó chọn học trường kém nổi tiếng hơn. Tôi đùa bảo:“ Em sợ bạn gái phải lòng đứa khác hả?” Nó điềm tĩnh đáp:“ Không, em sợ không ai chăm sóc cô ấy.”

12. Mẹ bâng quơ nói:“ Ăn bánh này khát nước nhỉ?” Bố lập tức đứng dậy rót nước đưa cho mẹ. Tôi thấy thế cũng nói:“ Con cũng khát.” Bố đáp:“ Tự đi mà rót.”

13. Có lần cãi nhau tôi bảo:“ Anh hết yêu tôi rồi chứ gì?” Anh ta trợn mắt quát:“ Vâng, hết yêu, thế đống đùi gà thịt nướng kia tôi mua về cho con Milu ăn hả?”

14. Tôi bực mình quát lại:“ Tính tôi bướng bỉnh khó chiều thế đấy, anh chịu không nổi thì tránh xa tôi ra!”
Anh ta đáp: “Tôi không thích tránh ra đấy, cô quản được chắc.”

15. Cấp ba bị thuỷ đậu, nghỉ học nằm nhà, thèm ăn cháo sườn, nhắn tin cho cậu ta. Hai mươi phút sau, cậu ta đã mang cháo tới, dù nhà cậu ta cách nhà tôi 5 cây số. Một tuần sau, đến lượt cậu ta bị thuỷ đậu.

16. Cơm xong tôi giả bộ than mệt, anh ấy ko nói ko rằng, thu dọn bát đĩa đem đi rửa. Ngồi nhìn bộ dạng lóng ngóng của anh, chỉ cần thế là đủ.


Sóng

Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể

Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ

Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?

- Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau

Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Những con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh - một phương

Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dẫu muôn vời cách trở
Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa
Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Đễ ngàn năm còn vỗ


Vunguyenvu Đẹp trai nhưng đừng biến thái